Giai đoạn đầu công cuộc chấn hưng đất nước sau thế chiến thứ 2, các nhà máy công nghiệp Nhật Bản bị tàn phá nặng nề, đời sống người dân Nhật nhìn chung có nhiều khó khăn. Tại các thành phố lớn, người Nhật sử dụng xe máy và xe 3 bánh làm phương tiện di truyển, đại đa số không đủ khả năng tài chính mua sắm xe hơi.
Trước bối cảnh đó, để khuyến khích ngành công nghiệp ôtô trong nước phát triển, hướng các nhà sản xuất xe trong nước chế tạo ra dòng xe có giá thành rẻ phù hợp với mức sống đại bộ phận dân chúng, chính phủ Nhật Bản đã đề ra tiêu chuẩn chung cho các loại xe ôtô cỡ nhỏ đa phần được hoán cải, dựa trên cơ sở chủ yếu từ dòng xe gắn máy 3 bánh. Các tiêu chuẩn này đã trở thành những tiêu chí đầu tiên để hình thành nên một dòng xe 4 bánh mới - dòng xe nhỏ Kei car (K-car) hay theo cách gọi người Nhật là Keijidosha - có nghĩa là xe kinh tế, xe sử dụng tiết kiệm về nhiên liệu và các vấn đề liên quan. Nếu phù hợp tiêu chuẩn này thì người sử dụng xe sẽ được hưởng một mức thuế rất ưu đãi và có chi phí sử dụng chiếc xe sẽ nhỏ hơn nhiều so với các dòng xe khác.
Bởi vậy, hầu hết các nhà sản xuất xe máy và xe 3 bánh tại Nhật Bản lúc đó đều chuyển sang chế tạo loại xe nhỏ. Ưu điểm của dòng xe này là tiết kiệm nhiên liệu, giá thành rẻ, chi phí sử dụng thấp nên K-car cực kỳ thích hợp đối với những thành phố với số dân đông như Tokyo. Lợi điểm này không hề thay đổi cho tới những thế hệ K-car ngày nay, nó vẫn là dòng xe được ưa thích tin dùng với đại bộ phận dân chúng Nhật. Vào năm 2006 kỷ lục doanh số bán hàng của K-car đạt kỷ lục lên tới 2 triệu chiếc, chiếm 30% số xe bán ra tại thị trường Nhật. Hai mẫu xe Suzuki Wagon R và Daihatsu Move luôn đứng đầu trong bảng xếp hạng các xe bán chạy nhất trong năm tại Nhật Bản trong nhiều năm, vượt qua cả mẫu Corolla rất phổ biến của Toyota. K-car vẫn đang bùng nổ, điều này phần nhiều nhờ giá nhiên liệu trên thế giới đang tăng lên rất cao.
Gửi thảo luận: